Vậy, Offroad là gì?
Offroad là đi vào những khu vực không có đường lớn, thường chỉ có đường mòn dành cho người đi bộ với địa hình gập ghềnh hiểm hóc, một bên là đường mòn ven núi vừa đủ bánh xe máy, phía bên dưới là vực thẳm, sông sâu hoặc những con đường đá chông chênh… đòi hỏi người cầm lái phải thực sự có kinh nghiệm và tay lái “lụa” nếu không sẽ gặp nhiều bất trắc và hiểm nguy.
Một số tuyến đường đã từng được offroad ở Hà Giang có như: Lùng Tám - Quốc Lộ 4C; Du Già - Mậu Duệ hay đường xuyên Tây Côn Lĩnh I và II (Hà Giang); Bản Mè; Cao Bồ; Cao Bành; Bắc Mê, Linh Hồ…
Có người đã ví: đi Offroad là “một đi không trở lại”, đủ thấy được tính chất và mức độ nguy hiểm của những cung đường mà bạn đã chiến thắng bằng sức khoẻ, lòng quả cảm, trí thông minh, pha chút mạo hiểm và may mắn. Tuy nhiên, nếu bạn cảm thấy không tiếp tục đi được nữa, bạn cũng có thể quay trở lại con đường cũ với bao “ấm ức”. Quả thật, để đến được với những con đường quốc lộ rộng rãi, thênh thang. Bạn hãy bắt đầu bằng những cung đường cấp phối đá hộc to như chiếc mũ cối, trơn trợt khi trời mưa hay những con đường nhỏ cắt ngang rừng, những con suối cuộn nước không có cầu bắc qua hay ngập bùn lầy là chuyện bạn luôn gặp trên đường. Không có đường thì mở đường cho xe qua, không đi được thì bê xe, khuân xe. Có những mét đường phải mất đến hàng tiếng đồng hồ mới qua được, thậm chí phải thất bại quay về. “Offroad” là phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt”, là những con đường mà trong suy nghĩ của bạn phải chinh phục bằng được, không phải cài “số lùi”. Để vượt qua được nó đòi hỏi trí tuệ và sức mạnh tập thể, tinh thần đoàn kết, cách thức làm việc theo nhóm và nhiều kỹ năng, kinh nghiệm cần thiết khác. Trải qua các chuyến đi, dù thành công hay thất bại đều để lại cho bạn thật nhiều kỷ niệm, cảm xúc sâu sắc và khó quên.
Nếu thành công, bạn sẽ cảm thấy trong mình có một sức mạnh tiềm tàng để trong cuộc sống, công tác mỗi lần gặp khó khăn thách thức, bạn hãy nghĩ lại những cung đường mình đã chinh phục thành công từ đó để có niềm tin, dũng khí vượt lên phía trước.
Nếu thất bại, cũng là một kỷ niệm đáng nhớ trong đời, rồi bạn sẽ cảm thấy nuối tiếc, hay suy nghĩ thật nhiều những nguyên nhân… để rồi bạn bỗng hét lên sung sướng Ơrêka…Ơrêka cho chuyến chinh phục nó lần sau một cách thành công mỹ mãn…Vậy là bạn đã chiến thắng chính mình.
Mách nhỏ bạn những kinh nghiệm và dụng cụ khi đi Affroad:
* Dụng cụ và những thứ cần thiết mang theo:
- Dây thừng.
- Đồ sửa xe.
- Dao phát.
- Dầu chống muỗi, vắt.
- Các vật dụng cá nhân cần thiết.
Dưới đây là câu chuyện “chinh phục” của một bạn trẻ đã từng offroad cung đường - Tây Côn Lĩnh: Tây Côn Lĩnh - Chặng đường gian nan.
Cùng với 4 người bạn khác và 3 chiếc xe cào cào, chúng tôi quyết định chinh phục cung đường xuyên núi Tây Côn Lĩnh. Mục tiêu của chuyến đi là vượt qua dãy Tây Côn Lĩnh I từ địa phận Hoàng Su Phì để ra tới cửa khẩu Thanh Thủy ở Hà Giang
Quyết tâm chinh phục chặng đường khó khăn
Buổi sáng xuất phát ở thị trấn Vinh Quang, nhiều người dân ở đó đã khuyên chúng tôi không nên đi vì không có lối. Hơn 30 km tới xã Túng Sán mà chúng tôi mất gần 2g đồng hồ. Đường xấu, xóc dữ dội, dấu vết của những cơn lũ cắt đường ngang dọc khắp nơi...
Chúng tôi vào một quán nước tại ngã ba Túng Sán để hỏi đường. Anh chủ nhà người Tày cùng một dân quân xã nói chỉ có một con đường duy nhất nhưng lâu rồi không ai đi nên núi sạt, cây cối rậm rạp, dốc cát…
Chúng tôi phải chia nhau đi khảo sát những đoạn đường ngắn để chọn phương án di chuyển tốt nhất. Khi chúng tôi vừa vượt qua Đản Ván Thượng thì xe Lanza đâm vào đá lao xuống lòng suối, rồi đến lượt xe Raid trượt vào cát rơi xuống vực và may mắn mắc vào một cái cây ngay gần đấy. Chúng tôi hì hục kéo xe lên mất gần 1giờ đồng hồ và chạy tiếp.
Sau bữa trưa tự chuẩn bị trong rừng và nghỉ ngơi chừng 30 phút, hành trình tiếp tục. Chúng tôi lấy dao đào vào núi để mở đường, bê gỗ về chặn bên mép vực, bắt từng vòng bánh xe vì độ dốc quá lớn. Có những đoạn phải đi xuyên qua hàng rào dây leo chằng chịt. Rồi những viên đá núi rơi xuống chắn ngang đường, phải dùng dao, gạch để phá đá, phạt bằng, người đỡ xe, người cầm lái, người nâng bánh để đưa xe qua. Ước muốn chinh phục Bốt Đen, điểm cao nhất trên Tây Côn Lĩnh I để đến được với Lao Chải, nơi có dòng suối kỳ lạ hai dòng trong đục chảy không hòa vào nhau cho chúng tôi thêm sức mạnh để tiến lên.
Càng đi sâu vào trong núi, khoảng 20 km từ xã Túng Sán, chúng tôi càng trở nên cô độc. Một quả núi sạt lớn nằm chắn ngang lối mòn cũ. Mép vực thẳng đứng và sâu hun hút. Đá chất thành những chồng lớn thách thức.
Vượt suối
Chúng tôi hy vọng có thể tìm kiếm được sự giúp đỡ từ những người dân tộc đi chăn bò quanh đó. Sau một hồi hú hét thì có 2 người đàn ông, một Nùng, một Tày đi từ trên núi cao xuống. Họ khẳng định nếu muốn vượt qua đoạn này thì thả xe xuống vực, đi bộ sang bờ bên kia rồi dùng dây kéo xe lên. Và đó thật sự là một phương án không tưởng.
Chiều đã ngả xuống núi. Chúng tôi không thể liều lĩnh hơn, phải quay ra gấp vì chặng đường đã qua cũng rất khó khăn, có đoạn đường đã bị cày nát. Lại những pha đỡ xe, bắt bánh, đào đường, phạt cây… cuối cùng chúng tôi cũng ra được ngã ba Túng Sán khi trời đã tối. Chuyến đi tuy không thành công, nhưng đã đem lại cho chúng tôi những cảm giác phiêu linh mạnh mẽ và dữ dội.
|